BLOG CHIA SẺ

[Chia sẻ] Những phụ huynh “đẽo cày giữa đường”

Bài viết quá hay luôn!
Những phụ huynh “đẽo cày giữa đường”
Chuyện về những phụ huynh đồng hành cùng con học hành, thi cử nhưng vô tình hay hữu ý trở thành “đèo cày giữa đường”.
1. Từ câu chuyện cổ tích “đẽo cày giữa đường”
Chuyện kể rằng có một bác nông dân rất nghèo, cả đời sống bằng nghề đồng áng, bác muốn làm một cái cày thật tốt để làm công việc đồng áng năng suất và đỡ vất vả hơn.
Một hôm, bác rất vui vì đã xin được một cây gỗ tốt nhưng bác chưa làm cái cày bao giờ, bác bèn mang khúc gỗ ra ven đường ngồi đẽo và hỏi ý kiến mọi người.
Bác đẽo được một lúc thì một người đi qua chê:, góp ý to quá, bé quá, ai nói.bác nông dân nghe cũng thấy có lý hơn, lại chỉnh sửa theo.
Và cuối cùng, hết ngày hôm đấy bác nông dân chỉ còn một khúc gỗ nhỏ, bác không còn cơ hội để đẽo cái cày theo ý mình nữa, cây gỗ quý đã thành một đống củi vụn.
Bác buồn lắm nhưng cuối cùng bác hiểu ra thì đã muộn.
2. Đến chuyện “đẽo cày” của các phụ huynh
Trong thời gian qua có rất nhiều phụ huynh Hà Nội và các tỉnh thành thường xuyên gặp gỡ, trao đổi hoặc chat, inbox tôi về các vấn đề học hành của con cái. Nhiều nhất phải kể đến các vấn đề thi chuyên và học tiếng Anh.
Hàng ngày, tiếp xúc với các PH cùng trường lớp với con mình cũng như các PH gặp ở các lớp học của Lucky, tôi nhận thấy, nhiều PH đang mang quá nhiều kỳ vọng vào con cái và họ coi chuyện học hành của con giống như quá trình gọt giũa cái cày, muốn thành quả thu về là con cái đỗ đạt theo nguyện vọng của bố mẹ, là được 1 cái cày vừa đẹp, vừa tốt.
Nhưng trong quá trình thực hiện những mong muốn của mình, do quá sốt ruột, do thiếu thông tin và quan trọng là do không hiểu chính con mình, không lắng nghe mong muốn của con và không xác định đúng con đang ở đâu, trình độ ra sao nên nhiều khi rơi vào trình trạng “đẽo cày giữa đường”.
1. Nhiều mẹ khi con mới đi học, vào cấp 1 thì quan niệm: “Cho con học trường nào nhẹ nhàng chút, chơi là chính” và họ cho rằng, học các trường công sẽ nặng, con sẽ thiệt thòi. Nếu khi cn vào 1 trường tư học nhẹ, thoải mái và cứ như thế lên cấp 2 cũng với quan niệm thích học nhẹ thì không sao, nhưng đùng một cái, khi con lên lớp 5, mẹ lại “thay đổi quan điểm”, lại cho con thi vào các trường cấp 2 chất lượng cao. Vậy à cho ccho con học hết lớp học thêm nọ đến thầy, cô kia và khi đi thi,không đỗ Ams 2, CNN2 và nhiều trường khác, bèn quay ra cho con học 1 trường công nào đó. Vốn dĩ con suốt 5 năm cấp 1 quen được chiều, được chăm sóc kỹ lưỡng và không kỷ luật kiểu trường công nên khi học bị “khớp”, toán, văn, Anh và các môn đều điểm kém, không “mưa điểm 10”. Chưa kể kỷ luật không quen, thỉnh thoảng bị cô nhắc nhở, mời phụ huynh lên trao đổi, thế là cả 2 mẹ con đều nản. Vừa học được lớp 6, lớp 7, không chịu được nhiệt, lại cho con chuyển qua trường tư. → Thế là công cuộc đẽo cày giữa đường lại tiếp tục… Các mẹ ạ, giáo dục là một quá trình, cứ công nhảy sang tư, tư nhảy sang công thì dù con có thích nghi được thì cũng không thể ổn được, tất nhiên trừ số ít các học sinh tự chủ, thích ứng tốt, còn lại đa phần là “sốc” và thua cuộc.
2. Có mẹ con vào lớp 6, đặt mục tiêu “hoành tráng” là chuyên Anh. “Bác ơi cho em hỏi, con muốn học chuyên Anh giờ học như thế nào, học từ lớp 6 kịp không?”. Đa phần mình đều trả lời rất “biện chứng” là: “Con mới lớp 6, cứ từ từ, điều quan trọng là con có thích môn tiếng Anh không, có năng khiếu, có mong muốn được đỗ chuyên Anh không. Đa phần học sinh mới lên lớp 6 là từ cấp 1 chuyển lên, còn rất non nớt, các con ở tuổi ham chơi, chỉ 1-2% các cháu già dặn, có định hướng cho mình học chuyên từ lớp 6.”. Tất nhiên, các mẹ đó đều trả lời, mẹ con em quyết tâm lắm. Thế là hành trình tìm thầy, tìm lớp chuyên Anh bắt đầu. Hành trình test bắt đầu, cứ cô nào nổi tiếng trên mạng, cứ lớp nào ai mách, là cho con đến test. Có con khi đến nhà mình test, có kể rằng, 1 tuần mẹ cho cháu đi “tét” mấy nơi rồi, cháu chán rồi. Khi trẻ con nói chán, thì các con sẽ không làm bài, sẽ chán cả thế giới luôn. Vậy con đến test tích sự gì đâu. Mình khuyên mẹ cho con về, và từ từ rồi tính. Nhưng nhất định mẹ không chịu, ép con làm bài… Và sau này, những mẹ như thế này thường có quá trình vài tháng chuyển cho con 1 lớp, hành trình luyện “chuyên Anh” cứ “đẽo cày nhiều chiếc cày” luôn. Nhiều khi có con đang học đến tháng thứ 3, con cảm nhận cô giảng dễ hiểu, con học vui vẻ, chăm chỉ, nhưng có mẹ lại hỏi mình: “Liệu cô dạy thế có chậm không chị? Cô dạy thế sao kịp chuyên Anh?” Mình có giải thích rằng, học tiếng Anh là một quá trình, giai đoạn đầu củng cổ NP, từ vựng phải tử từ, khi con hiểu dần, vốn từ tăng dần, học đâu chắc đó mới “tăng tốc”. Nếu tăng ngay, các con sẽ bị nản. Mà con nản là nguy hiểm. Các mẹ nghe gật gù, nhưng chỉ vài tuần sau, nhắn tin, em xin nghỉ cho con, con trùng học cô chủ nhiệm, 1001 lý do. Cơ mà thực tình, con chuyển sang một cô khác mà mẹ tự cho rằng cô dạy “nặng hơn”, tốt hơn. Nhiều khi giáo viên dạy, thấy các con đang tiếp bộ dần, từ chỗ không hiểu bản chất vấn đề đến chỗ hiểu và ham thích học TA dần, đang mừng thì mẹ bụp một phát, cho nghỉ. Cô tiếc trò, không phải tiếc tiền nộp học đâu, mà tiếc thấy một cái cây đang nhú lên, thì mẹ lại cho chuyển đất trông, khác, môi trường khác, sợ con không thích nghi thì phí lắm. → Nếu PH không hiểu kỹ, không nghiên cứu kỹ các bài giảng của cô và lộ trình dạy và có những quyết định bất ngờ như thế, trong khi con đang tiếp thi tốt dần lên thì thật đáng tiếc. Nếu chuyển, lớp khác phù hợp thì may mắn, nhưng nếu lại không phù hợp, lại chuyển tiếp, hành trình đẽo cày dài mãi con đường xa…
3. Có mẹ con đang luyện thi chuyên Toán, lên lớp 9, đùng cái phán: “Chuyên toán khó lắm, học thế này, sao đỗ được. Nghe mẹ chuyển sang chuyên Lý”. Thế là dù “ông con” không thích, cũng bị nhấc qua lớp lý, hoặc hóa. Đã thi chuyên, chả có thi chuyên gì là dễ cả, đều phải có quá trình học và ngấm kiến thức. → trên 80% chuyển thi chuyên về sau “xôi hỏng bỏng không” vì lẽ đó. Có trường hợp, do chuyển thi chuyên nên con không có thời gian nhiều học Văn, Toán, Anh, và chỉ vì điểm văn được 5, điểm Anh được 7 mà trượt cả trường cấp 3 công NV1, 2. → Từ một cậu học sinh thông minh, mà đứt gánh vì kỳ vọng và sự sắp xếp sai lầm của bố mẹ.
4. Có con đang ôn thi chuyên Anh, mẹ lại bảo: :”Bác ơi tình hình em tính rồi, chuyên Anh Nguyễn Huệ năm nay cao thế, năm sau chắc cao hơn, thôi em chuyển con thi chuyên văn, hoặc chuyên Trung, em cho con đi học tiếng Trung. Mình nói mẹ, muốn con thi chuyên văn, cũng phải đi test xem con học như thế nào, cảm thụ văn học ra sao và đặc biệt là con có thích không. Khi mình hỏi con gái bạn đó, cháu nói con sợ học thuộc lòng lắm, sợ văn lắm, mẹ con bắt con đó. → Tóm lại, công cuộc đẽo cày giữa đường chính thức bắt đầu, khi mẹ cho con nghỉ học thêm Anh quay qua học thêm môn khác…
5. Bác ơi, con em đang lớp 7 song bằng, nhưng em lo quá, tiếng Anh con cũng không giỏi lắm, toán văn cũng vừa vừa, cấp 3 sao thi vào chuyên Ngữ được? Ơ, con đang học song bằng thì cấp 3 phải song bằng chứ. Hóa ra, mẹ bắt con học cả 2 chương trình, cả song bằng lẫn luyện chuyên để lớp 9 thi cả 2 một lúc. Các con có siêu nhân mà học 2 thứ một lúc như thế, cũng khổ lắm và nặng lắm ai ơi. Đã thế mẹ còn hỏi: “Bác ơi em định cho con học “ai eo” IELTS để biết đâu 7.0 tuyển thẳng NTT. → Ôi bó tay, quả đẽo cày này không tư vấn được mà chỉ khuyên: “EM ơi suy nghĩ kỹ đi, đừng bắt con ôm nhiều kỳ vọng quá, các con còn phải chơi mà”. →Nhưng PH không nghe đâu, vẫn đang bắt con cày cả mấy mục tiêu cơ. → Công cuộc đẽo cày bó tay.com.
5. Bác ơi con em đang luyện IELTS, nhưng em nghĩ rồi, con lớp 11 phải tập trung vào luyện thi đại học đã, con đang kém môn toán, phải tăng cường, nên môn toán trùng buổi luyện Nghe Nói IELTS, con tạm nghỉ sau học lại “ai eo”. Cách đây 2 tháng thì bảo: “Sống chết con em cũng phải có Ielts 7.0 còn xét tuyển đại học khối A1 bác ạ”. → Ok chắc vào ĐH con mới học IELTS thôi vì tầm này đang đà học còn bỏ thì đẽo cày là cái chắc. hihi
Và còn nhiều câu chuyện “đẽo cày” mà mình nhớ không xuể.
Nhiều mẹ nói, sau mỗi mùa thi chuyển cấp nhiều mẹ nhắn tin, điện thoại, biết thế em nghe bác, đừng chuyển giữa chừng có phải ổn không. → Ôi trên đời làm gì có trường đại học “Biết thế” mà học. Mà sai lầm những chặng thi cử của con, làm sao làm lại được. → Con đã lỡ nhịp bao nhiêu cơ hội rồi. Chả có nhẽ lại nói câu sến xẩm là: “Không sao đâu, thất bại là mẹ thành công” để động viên, mà thực ra là “thất bại là mẹ đập liền con”. hic
Những câu chuyện cả cổ tích + đời thực 100% tôi kể trên khi tiếp xúc PH cho chúng ta mộtbài học: “Làm việc gì cũng vậy, mình phải có chính kiến của mình và kiên trì với một con đường đã chọn. Đừng “đẽo cày giữa đường” mà để sự học của con mình “xôi hỏng bỏng không”.
(Ai đăng lại ok, để các PH suy ngẫm, nhưng nhớ trích nguồn nhé).
Nguyễn Thị Thanh Hải
9/2020

Tài liệu liên quan

Minimum order amount is 1.000.000
×